Hình ảnh bà T.T.S, sinh năm 1954, tại Phước Long, Bình Phước được khiêng vác qua từng cánh cửa bệnh viện, với hai đứa con gái đỡ từng bên, đã để lại ấn tượng sâu sắc cho những ai chứng kiến.
Bà sinh ra và lớn lên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong một lần vác lương thực đi tiếp tế cho bộ đội, bà bị trúng bom của giặc. Những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể từ đầu đến chân, đôi bàn tay mất nhiều ngón và biến dạng là minh chứng cho những năm tháng ác liệt ấy. Bom đạn đã cướp đi sức khỏe của bà rất nhiều, nhưng không thể cướp đi ý chí sống của người phụ nữ “xấu xí”, ốm yếu, xanh xao.
Hòa bình, một mình bà nuôi lớn bốn cô con gái, vừa làm mẹ, vừa làm cha, đối mặt với biết bao khó khăn. Tuổi già đến, những căn bệnh hành hạ khiến bà càng thêm yếu ớt. Bệnh xương khớp hành hạ, liệt nửa người, mắt mờ,… khiến bà trở nên phụ thuộc vào người khác. Một trong những cô con gái đi theo nói với tôi mà rơm rớm nước mắt: “Mẹ em vậy là giỏi rồi đó chị, bị bom nổ quá trời không chết mà toàn thân nát hết, một mình nuôi 4 đứa con cực dữ lắm, xương khớp nào chịu nổi bao nhiêu cực khổ của mẹ. Còn sống với tụi em như vậy là mừng lắm rồi chị ơi!”.
Các cô con gái, dù đã trưởng thành và có gia đình riêng, vẫn luôn dành cho mẹ tình yêu thương sâu sắc. Bởi có lẽ, hơn ai hết, họ hiểu rõ những hy sinh mà mẹ đã dành cho mình. Giờ đây, khi mẹ già yếu, họ mong muốn được chăm sóc mẹ từng chút một, để đền đáp công ơn sinh thành. Mỗi khi đưa mẹ đi khám bệnh, hoặc đi chăm bệnh, các cô đều thay nhau khiêng vác, chăm sóc bà, không chút đùn đẩy, né tránh trách nhiệm. Lần này, đưa mẹ đi mổ mắt miễn phí do Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM tổ chức, ba cô con gái đều đưa mẹ đi, cô còn lại ở nhà trông coi nhà, dọn dẹp chuẩn bị sau khi mẹ mổ về.
Và có lẽ, hiểu được tấm lòng của các con, bà S cũng mong như các con. Bà mong muốn được nhìn thấy các con, các cháu mình, được tận hưởng những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình. Không đi, không nói, không cử động được nhiều nhưng tận sâu trong tâm bà, trong đôi mắt mờ đục ấy, vẫn ánh lên tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con. Khi cô con gái nhẹ nhàng nói khẽ bên tai: “Con cõng mẹ đi thay đồ để mổ mắt nha, bác sĩ kêu”, bà khẽ gật đầu, tay vỗ nhẹ lên vai hai đứa con đang ở hai bên như người mẹ đang dỗ dành con nhỏ: “Yên tâm đi con, mọi chuyện rồi sẽ ổn”.
Chương trình mổ mắt miễn phí cho bệnh nhân nghèo do Hội vận động và tổ chức đã diễn ra rất nhiều năm, giúp được hàng ngàn bệnh nhân. Mỗi bệnh nhân đến với chương trình đều có những hoàn cảnh riêng. Chương trình không chỉ mong đem sức khỏe đến cho những bệnh nhân mà còn đem đến niềm vui, hạnh phúc trong cuộc sống cho bao người.
“Cảm ơn mỗi sớm mai thức dậy. Ta lại thêm một ngày nữa để yêu thương”. Cảm ơn bà S và những cô con gái hiếu thảo của bà đã đem đến những giá trị tình thân và nghị lực. Chính những giá trị này mà Hội luôn không ngừng cố gắng vận động, nối kết các nhà hảo tâm với những hoàn cảnh khó khăn để sự yêu thương trong cộng đồng luôn được lan tỏa, để nụ cười luôn nở trên môi.
