“Mắt sáng rồi, chú sẽ thấy rõ hơn, làm công việc nhanh hơn, giảm gánh lo cho con cháu và biết đâu chú có thể giúp lại con cháu thì sao… Biết đâu…”

Đó là lời nói giản dị, mộc mạc nhưng chứa chan hy vọng của chú Địu Kỳ. Chú sinh năm 1985, người dân tộc Chơ Ro, ở Đồng Nai. Vợ mất sớm, chú một mình “gà trống” nuôi tám đứa con. Giờ đây, tuổi già, sức yếu nhưng cuộc sống khó khăn, nỗi lo cơm áo gạo tiền cũng vẫn còn bám lấy chú. Các con đã lớn, đứa có gia đình thì cũng “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” để lo cho các con của chúng; đứa chưa có gia đình thì công việc chủ yếu cũng chỉ là ai thuê gì làm đó, không có thu nhập ổn định. Bản thân chú cũng sống bằng nghề làm rẫy theo vụ mùa, ai thuê gì thì làm đó, một mình bươn chải trên các rẫy của chủ với mong muốn có tiền để phụ giúp mấy đứa con. Hiện cả gia đình chú, hơn 12 người, đang sống cùng nhau trong một căn nhà. Nhà nhỏ người đông nên chú thường sống trên đất rẫy của chủ để nhường chỗ cho con cháu ở.
Tuổi già ập đến, sức khỏe của chú ngày càng yếu đi. Chú mắc chứng bệnh đục thủy tinh thể khiến thị lực giảm sút nghiêm trọng. Cách đây hơn một tháng, do mắt mờ không nhìn rõ, chú bị trượt té trên rẫy, chấn thương xương sườn. Không có tiền khám chữa bệnh, chú tự mua vài viên thuốc giảm đau để chống chọi. Chú phó mặc cho số phận, âm thầm chịu đựng mọi khó khăn, không dám nói với các con, khiến chúng thêm lo lắng.
Sợ những chấn thương như vậy sẽ diễn ra thường xuyên do thị lực ngày càng suy yếu, chú mong được chữa trị mắt cho khỏi bệnh. Nhưng con cái, đứa nào cũng khó khăn, số tiền phẫu thuật mắt cho cha lại quá sức với các con, chú đành im lặng hết ngày này qua ngày khác.
May thay, chương trình “mổ mắt miễn phí đem lại ánh sáng cho bệnh nhân nghèo” của Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM đã đến kịp thời và đúng lúc với gia đình chú. Sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, những tấm lòng vàng là niềm hạnh phúc lớn cho chú và các con chú. Biết được mình có thể lấy lại được ánh sáng mà không cần các con lo tiền phẫu thuật, chú mừng không tả xiết. Chú vội thu xếp việc nhà, lên Sài Gòn, để mổ mắt theo ngày mổ mắt của Hội đưa ra. Giờ đây, ngồi tại Bệnh viện để chờ đến lượt mổ mắt của mình, chú không ngừng vui và xúc động. Viễn tưởng tốt đẹp về những ngày sắp tới khi mắt sáng đang tràn đầy trong tâm trí người đàn ông dân tộc khắc khổ, đen nhõm, ốm yếu… “Mắt sáng rồi, chú sẽ thấy rõ hơn, làm công việc nhanh hơn, giảm gánh lo cho con cháu và biết đâu chú có thể giúp lại con cháu thì sao… Biết đâu…”
Nụ cười rạng rỡ của niềm hy vọng đang loe lói của chú Địu Kỳ cũng như bao bà con khó khăn khác là điều mà Hội BTBNN TP. HCM cùng với những nhà hảo tâm đã, đang và sẽ tiếp tục thực hiện.


