Tại gian phòng nhỏ của Công ty TNHH Bệnh viện Mắt Tây Nam, những mảnh đời bất hạnh đang tụ tập chờ đến lượt mổ mắt miễn phí, hy vọng le lói giữa muôn vàn mảnh đời bất hạnh. Mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, chất chứa bao nỗi buồn tủi và niềm hy vọng mong manh.

Cô Nguyễn Thị Thu, quê ở Long An, năm nay đã 66 tuổi, là một trong những trường hợp khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Chồng cô bị tai biến tám năm nay, đi lại khó khăn, vẫn phải cố gắng bán vé số kiếm sống trên chiếc xe đạp cà tàng dành cho trẻ em từ 3-4 tuổi dùng. Mới đây, ông còn bị lừa gạt mất hết tiền và vé số.
Bản thân cô cũng bị khớp nặng từ rất lâu khiến cô bị trở ngại trong việc đi lại, sinh hoạt thường ngày. Không những thế, hiện tại, cô Thu còn phải chịu cảnh mắt ngày càng mờ do chứng đục thủy tinh thể thường có của tuổi già. Cô rất buồn, luôn cảm thấy bản thân thật vô dụng, không giúp gì được cho chồng. Ngay cả nấu một bữa cơm ra hồn cũng không xong. Mắt mờ, đi đến đâu là choảng đến đó, là đụng đổ đến đó. Chân, tay bị sưng, bị bầm, bị thương là chuyện diễn ra hằng ngày với cô.
Có lúc, cô cũng thử cố gắng tìm công việc gì đó để giảm gánh nặng cho chồng. Cô đã nhận tách vỏ hạt điều nhưng thu nhập chẳng đáng là bao. Làm cả ngày, thu nhập chưa được 10 ngàn một ngày. Chậm chạp quá nên người ta không dám giao cho cô làm nữa. Cô cũng đã thử đi bán vé số cùng chồng nhưng được một ngày thì cũng đành chào thua. Chân đau quá, cô đi không nổi nữa, chưa kể, xe cộ bao thứ nguy hiểm rình rập nên chồng không cho cô đi cùng nữa.
Sức yếu, mắt ngày càng chìm trong bóng tối, cuộc sống của cô càng thêm khó khăn. Nỗi buồn bủa vây lấy cô, khiến cô chìm trong tuyệt vọng, đành “sống chung với lũ” bệnh tật. “Có lẽ đến lúc nhắm mắt xuôi tay, cô cũng sẽ như thế này, tối tăm, ăn bám, dựa dẫm chồng, …” – Đó là điều cô luôn nghĩ mỗi khi sự buồn tủi ngập tràn tâm trí.
May mắn thay, nhờ sự giúp đỡ của bà con hàng xóm, cô biết đến chương trình mổ mắt từ thiện do Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM phối hợp với các nhà hảo tâm tổ chức. Đây là tia sáng hy vọng lóe lên trong cuộc đời tăm tối của cô. Mọi người động viên, chồng cô cũng động viên cô.
Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn, cô Thu mang theo niềm hy vọng được tìm lại ánh sáng cho đôi mắt. Đến Bệnh viện mắt Tây Nam, cô mới biết rất nhiều hoàn cảnh khó khăn như cô đều đến đây mổ mắt miễn phí. Có người còn khoe đã mổ được một con mắt, sáng rõ lắm, vui lắm; giờ họ mổ thêm con mắt còn lại để cho hai con đều sáng rõ. Cũng may, Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM cũng đã giúp cho họ mổ miễn phí con mắt còn lại. Nghe họ kể, lòng cô càng tràn lên niềm hy vọng, niềm tin.
Nỗi khổ niềm đau riêng về con cái khiến cô không muốn chia sẻ, nhưng lòng biết ơn đối với những người đã giúp đỡ mình thì luôn trào dâng. Cô gửi lời cảm ơn chân thành đến các nhà tài trợ, Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM và tất cả những ai đã góp sức mang lại ánh sáng cho cô. Ánh sáng ấy không chỉ giúp cô nhìn rõ mọi thứ xung quanh mà còn tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để cô bước tiếp trên con đường đầy gian nan phía trước. Cô bảo: “Sáng mắt rồi, cô sẽ đi bán vé số phụ với chồng, cho ổng đỡ vất vả” …
Câu chuyện của cô là một trong số rất nhiều mảnh đời khó khăn được giúp đỡ bởi chương trình “mổ mắt miễn phí đem lại ánh sáng cho bệnh nhân nghèo” do Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP. HCM triển khai từ năm 1997. Chương trình này không chỉ mang lại ánh sáng cho đôi mắt mà còn mang đến niềm hy vọng, niềm tin vào cuộc sống cho những người đang chìm trong tăm tối.


